Loading...

“Lúc ốm đau mong cầu sức khỏe, lúc ly biệt biết trân trọng thời gian, lúc sa cơ hiểu được lòng người”

Loading...

Con người ta sinh ra có 8 cái khổ: sinh, lão, bệnh, tử, tình yêu không được trọn vẹn, oán hận lâu dài, mong ước một điều gì đó mà không thực hiện được , bị vẻ bề ngoài làm cho mê hoặc.

Trong cuộc sống hằng ngày, có những điều khi nghe qua chúng ta thường cảm thấy nó rất bình thường, nhưng để hiểu rõ được những nỗi khổ ẩn sâu bên trong thì chính chúng ta phải tự trải nghiệm qua mới biết hết được. Mỗi người trong chúng ta đều có mong ước được trở nên giàu sang, đó là một điều hết sức bình thường. Chỉ đến khi chúng ta nằm liệt trên giường bệnh thì mới thấu hiểu ra rằng, đánh đổi sức khỏe để mang lại tiền bạc và danh tiếng quả thực không đáng.

Đang tải...

Vào thời xa xưa, một người đàn ông tài năng đã lên đường tìm đến nhà của một người thông thái nổi tiếng trong vùng. Ông ta sống trên một vùng núi rất cao và hẻo lánh. Để trèo lên được đỉnh núi nơi người thông thái kia ở người đàn ông tài năng này đã phải mất rất nhiều công sức, nhưng khi lên đến nơi thì lại không có ai ở nhà, vì thế anh ta đành quay trở về nhà.

Trên đường quay trở về nhà, người đàn ông tài năng đã gặp một ông lão đang mang trên lưng giỏ thuốc. Ông lão mặc một bộ quần áo vô cùng giản dị, đi từng bước lên núi một cách nhẹ nhàng, miệng còn ngân nga hát một bài hát nào đó. “Ông ơi, có chuyện gì khiến ông vui thế?” Người đàn ông tài năng hỏi. “Tôi có một đôi mắt sáng và một đôi chân khỏe mạnh, chẳng lẽ nhiêu đó còn chưa đủ khiến tôi thấy vui vẻ hay sao?” Ông lão vui vẻ trả lời.

Nói xong ông lão liền mỉm cười đi tiếp. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu người đàn ông tài năng, cuộc sống như vậy thật vô vị và nhàm chán. Sau khi trở về nhà và kể lại câu chuyện với mọi người, khi nghe mọi người thảo luận, anh ta mới nhận ra, hóa ra ông lão khi anh ta gặp lúc xuống núi lại là người thông thái nổi tiếng mà anh ta muốn tìm. Nhưng giờ, suy nghĩ trong đầu anh ta là ông lão ấy thật không đáng để anh ta học hỏi. Sau đó vài ngày, người đàn ông tài năng bị cảm lạnh, bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng. Trong cơn bệnh, anh ta cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể mệt mỏi, thậm chí đến cả việc thở cũng cảm thấy rất nặng nhọc. Anh ta chỉ có thể nằm một chỗ, nhìn khung cảnh bên ngoài qua một ô cửa sổ, dù khung cảnh đẹp tuyệt vời nhưng anh ta lại không có tâm trạng để thưởng thức. Sau nhiều ngày mắc bệnh, tâm trạng của anh cũng dần thay đổi, dù có ăn sơn hào hải vị nhưng anh cũng cảm thấy vô cùng nhạt nhẽo. Chính lúc đó anh mới nhận ra rằng, lời nói của ông lão ý nghĩa vô cùng.

Khi bị bệnh nặng rồi, cơm không thể ăn, đi đứng cũng cần phải có người giúp, công việc và học hành đều bị trì hoãn, tinh thần chính vì thế cũng ngày càng trở nên sa sút hơn. Khi bạn sống một cuộc sống bình thường, không gặp phải trở ngại, bạn có các mối quan hệ tốt, hòa hợp và vui vẻ. Nhưng chỉ đến khi bạn sa cơ thất thế thì bản thân mới nhận ra rằng, có rất ít người đồng ý đưa tay ra để kéo bạn lên trở lại. Người không tốt chưa chắc đã phải là những người có tướng mạo hung dữ hay những người sống nội tâm ít nói. Chúng ta cần nhìn vào cách làm người của họ để nhìn nhận họ một cách đúng đắn hơn.

Chính vì vậy, chỉ đến khi bạn gặp những khó khăn, sa cơ thất thế, thì bản thân mới hiểu được rằng: Hóa ra, người mà ngày trước mình xem trọng coi là tri kỉ, đối xử chu đáo, lại không bằng người mà làm cho bạn khó chịu và ít khi giao tiếp với mình. Có một đôi bạn đang cùng nhau dạo chơi trong rừng thì đột nhiên họ nhìn thấy một con gấu rất to ở phía trước. Một người liền bỏ chạy và nhanh chóng trèo lên cây. Người kia vì chậm chạp nên không chạy kịp, thấy con gấy mỗi lúc lại đến gần mình hơn. Anh ta đành ôm đầu nằm xuống, nín thở và giả vờ ngất. Con gấu tiến lại gần và ngửi mặt anh ta, nó bỏ đi sau khi thấy anh nằm yên bất động. Người bạn kia từ trên cây chèo xuống sau khi thấy con gấu đã đi xa và hỏi: “Con gấu nói thầm cái gì vào tai bạn đấy?” Người bạn kia đáp: “Gấu nói không nên tin tưởng người đã bỏ lại bạn một mình lúc nguy cấp.”

Một câu nói rất quen thuộc người ta hay dùng để chúc nhau vào mỗi dịp tết hoặc sinh nhật là sống lâu trăm tuổi. Khi kết hôn, người ta thường chúc trăm năm hạnh phúc. Đó là những lời chúc tốt đẹp nhất với mong muốn được sống bên nhau lâu nhất có thể. Nhưng trên thực tế, đời người vô thường lại ngắn ngủi vô cùng. Hôm qua, lướt Facebook tôi còn thấy những dòng trạng thái đầy vui vẻ của một người bạn cùng phòng khoe ảnh khi đi du lịch ở cây Cầu Vàng nổi tiếng ở Đà Nẵng vậy mà hôm nay, tôi đã thấy cô ấy thay ảnh đại diện của mình bằng hình ảnh một màu đen. Chỉ vì cãi nhau với ba của mình mà cô ấy quyết định không về thăm ông, giờ muốn thì mọi thứ cũng đã là quá muộn với cô ấy rồi. Ba cô ấy qua đời sau khi gặp phải một tai nạn giao thông. KHi ta mất đi người thân, có hối hận thì cũng không còn cơ hội, bởi ta không thể gặp lại người đó dù chỉ một lần trong quãng đời còn lại kia. Những năm tháng được sống bên cạnh người thân yêu của mình sẽ là khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất trong cuộc đời mỗi người, chúng ta cần biết trân trọng nó. Đừng bỏ lỡ để đến khi có hối tiếc nhìn lại thì tất cả đã quá muộn màng.