The news is by your side.

Không để bố mẹ lo lắng chính là sự hiếu thảo nhất

0

Là học hành đạt điểm cao, thăng tiến trong công việc chăng? Hay là bạn áo gấm về làng, cho bố mẹ cuộc sống tốt nhất về vật chất? Thật ra thì những điều này đều không đúng.

Sau khi có con rồi chúng ta mới nhận ra rằng việc chăm sóc tốt cho bản thân, để bố mẹ không phải lo lắng, bất an mới là cách báo đáp tốt nhất dành cho họ.

Bình an, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc chính là sự kỳ vọng tối thiểu nhất, cũng như sâu sắc nhất của bố mẹ đối với chúng ta.

***

Có một buổi chiều khi tôi đang đi làm. Bố đột nhiên gọi điện thoại đến. Tôi bắt máy và hỏi bố có chuyện gì không? Bố nói với tôi 2 việc. Một là mấy ngày gần đây trời nhiều sương mù, khi lái xe nhất định phải chú ý an toàn.

Tôi nói: Vâng ạ. Bố lại bảo: Nếu con có thời gian rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho chị của con, quan tâm chị một chút.

Khi đó tôi hơi mất kiên nhẫn, tối hôm qua tôi vừa mới nói chuyện với chị, chị ấy ổn lắm, không có gì khác thường cả. Thế nên tôi trả lời bố: Chị ấy đã lớn rồi, có gì để mà lo chứ ạ?

Bố tôi hết sức nghiêm túc nói: Sao lại không lo, có khi cả đêm còn chẳng ngủ ngon. Trước khi gác máy, bố còn dặn dò tôi, hai chị em phải trò chuyện nhiều vào, có chuyện gì đều phải bàn bạc với nhau.

Sau này tôi mới biết, thì ra lần trước về nhà, chị tôi vô ý than thở vài câu, nói rằng gần đây công việc áp lực quá nên bị rụng tóc, mất ngủ, ngủ không ngon, ho mấy tháng trời. Không ngờ bố tôi nghe xong lại để tâm như vậy.

Vài ngày sau, tôi vâng theo bố kể lại với chị những lời bố nói. Hai chị em tôi đều bật cười, bởi vì chúng tôi đều chỉ nghĩ là nói vài câu mà thôi, không nhất thiết phải nghiêm trọng như thế. Nhưng sau đó tôi nghĩ lại thì lại cảm thấy vô cùng có lỗi.

Là con cái, bạn mãi mãi sẽ không bao giờ biết rằng những lời vô ý của bạn lại quan trọng đến mức nào đối với bố mẹ.

Bạn cứ luôn nói rằng phải hiếu thảo, nhưng bạn chưa từng thật sự để bố mẹ yên tâm về mình.

(Ảnh: Shutterstock)

***

Có một người từng kể với tôi một việc.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy ở lại vùng đó làm việc, bởi vì quá xa nhà nên số lần về nhà cũng ngày càng ít dần.

Có một lần mùa đông về nhà đón Tết, cô ấy mua rất nhiều quà, lại còn biếu bố mẹ tiền mừng tuổi, mà lại không để ý hôm đó mình mặc rất mỏng manh.

Kết quả là mẹ hỏi cô ấy rằng: Con không có tiền mua quần áo sao? Cô ấy vô ý trả lời: Đúng ạ, mua một cái áo phao đủ tiền thuê nhà một tháng rồi.

Vài ngày sau khi cô ấy phải quay về thành phố làm việc, mẹ đưa cho cô ấy mấy cái túi lớn, cô ấy liền hỏi là gì vậy? Mở ra xem mới biết là ngày hôm sau mẹ đã ra chợ thôn mua mấy cái áo phao cho con gái.

Khi đó cô ấy dở khóc dở cười, liền giải thích với mẹ rằng: Mẹ tin con gái mẹ sống tệ đến vậy sao ạ? Con có tiền, chỉ là con thích đẹp nên không muốn mặc quá dày sẽ thấy mập.

Sau đó cô thấy ánh mắt mẹ tràn đầy tình thương, mẹ cứ luôn nói, có việc gì khó khăn thì nói với mẹ, nhất định đừng để bản thân phải thiệt thòi.

Khi sắp lên đường, cô mặc một chiếc áo phao lên người mà không hề cảm thấy quê mùa lỗi thời, ngược lại còn rất hối hận vì để mẹ phải lo lắng như vậy.